Bài số 1: Trích từ LƯU NIỆM K16 

Khóa 16
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt nam

Khóa 16 là khóa đầu tiên của Trường Vỏ bị Quốc Gia Việt nam được tuyển chọn và huấn luyện theo đúng tiêu chuẩn của tinh thần sắc lệnh ngày  29-7-59 của Tổng thống VNCH về việc cải tổ trường VBLQĐLthành trường VBQGVN, một khóa chuyển tiếp và thí nghiệm để đặt những nền móng căn bản cho chương trình huấn luyện cũng như gây những tiền lệ thành tích cho các khóa sau. Khóa 16 đã trải qua nhiều giai đoạn thanh lọc thử  thách cam go để tồn tại đến ngày mãn khóa với 226 SVSQ tốt nghiệp trong số hơn 300 người nhập học.

Lý do đưa đến quyết định chọn Võ nghiệp làm hướng đi cho đời mình tuy có khác nhau, song điều quan trọng đáng nói là họ đã xác định được một thái độ dứt khoát trước giai đoạn sinh tử của Quốc gia: tồn tại trong tự do thực sự hay chết trong sự bất khuất. Thái độ họ phải chọn và đã chọn là thái độ của kẻ đã ý thức được sự cấp thiết trong vai trò tiền phong của người Cán bộ hiện tại, nghĩa là phải hăm hở xắn tay vén áo tìm đến với khó khăn, gian khổ mà không ngửa trông đợi chờ.

Với một hướng đi rực rỡ đã vạch sẵn, một chí nguyện bất khuất truyền thống, một tinh thần quyết thắng, thêm vào đó một căn bản học vấn, một quan niệm học tập đứng đắn, họ đã khắc kỷ khép mình vào những mục tiêu phải đạt để tạo cho bản thân một khả năng trưởng thành toàn diện về mọi mặt, họ xứng đáng được tự hào là lớp người đại diện cho Trường và cho Quân Ðội. Vì lẽ đó, mọi ý thức tự hèn trước những vấn đề phi quân sự không còn lý do để tồn tại trong họ nữa. Họ đã dám nhìn thẳng vào mọi khó khăn gian khổ với đôi mắt lạc quan và nụ cười tự tin.

Mặc dầu tính trạng khẩn trương của dất nước, vì nhu cầu cấp bách của chiến trường thời gian thụ huấn bị rút gọn bớt gần một năm, họ phải đốt cháy giai đoạn, làm việc ngày đêm không cần biết đến ngày thứ Bảy và Chủ nhật cũng như ngày lễ để thâu nhận đầy đủ và nhập tâm chương trình văn hóa, quân sự 4 năm của khóa học. Thời gian quá eo hẹp chương trình quá nặng nề cũng như sự thanh lọc quá khắc khe tuy có làm cho họ quên đi sự quan thiết và yếu tố quyết định: "Muốn tồn tại phải có thực tài, thực lực" trái lại họ còn hãnh diện vì đã có đất đứng dưới mái Quân trường này.

Và như lời Trung tá Chỉ huy Trưởng đã nói: "Người Cán bộ ấy phải là thành phần của một quân đội Cách mạng, cách mạng không nhũng trong quan hệ về nhiệm vụ, cách mạng trong sự đào luyện mà lại còn cách mạng trong tinh thần và ý chí thế hệ tiềm lực đa hiệu của người cán bộ" thì họ xứng đáng là người Cán bộ mà Quốc dân và Quân đội đang trông chờ.

 

Bài số 2: Trích từ KỶ YẾU HẢI NGOẠI (THVB)